Uncategorized

Hội chứng kháng insulin

Theo giả thuyết của Reaven, tăng insulin huyết làm tăng sự tích giữ natri và giảm bài xuất acid uric trong máu.
Sự tích lũy và luân chuyển các acid béo tự do và triglyceride trong thành phần của VLDL làm tình trạng kháng insulin nặng thêm, kéo mức insulin cao lên. Như vậy, các rối loạn chuyển hóa tự chứng kéo dài, thúc đẩy quá trình biểu hiện của hội chứng kháng insulin kết hợp với nguy cơ bệnh tim mạch cho đến khi các tế bào β thất bại và đái tháo đường xuất hiện. Béo phì đặc biệt quan trọng trong sự phát sinh suy yếu dung nạp glucose thứ phát của kháng insulin. Trong thời kỳ kháng insulin, glucose huyết hơi cao như là báo hiệu cho tuyến tụy rằng tác dụng của insulin đã suy yếu và kích thích tiết thêm insulin. Tình trạng tăng tiết insulin và tăng glucose huyết kéo dài dẫn tới sự suy sụp của tế bào β và bệnh đái tháo đường bộc lộ rõ. Mặc dù thận không được coi là tổ chức nhạy cảm với insulin nhưng tình trạng kháng insulin ở hội chứng X đã có ảnh hưởng tới thận. Theo giả thuyết của Reaven, tăng insulin huyết làm tăng sự tích giữ natri và giảm bài xuất acid uric trong máu.
Mặc dù có sự khác nhau giữa các quần dân cư nhưng các yếu tố nguy cơ của hội chứng kháng insulin là:
Béo phì (bao gồm béo bụng).
Ít vận động thể lực.
Chế độ ăn nhiều chất béo.
Cân nặng sơ sinh thấp.
Tuổi tác.
Các hormon sinh dục.
Các yếu tố di truyền chưa biết.
Đái tháo đường týp II có liên quan tới yếu tố gia đình nhưng các gen giữ vai trò còn chưa xác định được chắc chắn. Một lý thuyết chưa được mọi người công nhận nhưng có nhiều bằng chứng ủng hộ và được quan tâm nhiều là lý thuyết các týp gen “tiết kiệm” của James Neel. Theo lý thuyết này, sự xuất hiện đái tháo đường là do sự đối đầu của một trạng thái chuyển hóa “tiết kiệm” để tồn tại với một thế giời dồi dào thực phẩm. Ở điều kiện thực phẩm chỉ đủ để duy trì, insulin tiết ra nhanh để đáp ứng nhu cầu tích lũy năng lượng khi các cơ hội ăn vào nhiều chỉ thỉnh thoảng mới xảy ra. Sự đáp ứng nhanh như thế trong điều kiện ăn uống dồi dào sẽ dẫn đến tăng insulin máu, béo phì, kháng insulin và cuối cùng là các tế bào β suy sụp và đái tháo đường xuất hiện. Trong điều kiện bình thường, một người trưởng thành khỏe mạnh tiết khoảng 30 đơn vị insulin. Ở tình trạng kháng insulin, sản xuất insulin có thể lên tới 100 đơn vị, tạo điều kiện cho sự suy sụp của tuyến tụy, đó là con đường chuyển từ kháng insulin đến bệnh đái tháo đường. Vai trò cơ bản của insulin là điều chỉnh sự sử dụng và tích lũy năng lượng của thực phẩm.