Rối loạn cảm xúc lưỡng cực

Trong giai đoạn trầm cảm, bệnh nhân thường được sử dụng thuốc chống trầm cảm.
Họ còn cảm thấy bản thân quá vô dụng đến nỗi không tin là mình xứng đáng nhận sự giúp đỡ. Vào những thời điểm như vậy. điều quan trọng là gia đình và bạn bè hãy nỗ lực hết sức để thuyết phục họ đến gặp bác sĩ.
Ở giai đoạn hưng cảm, người bệnh có thể cảm thấy hoàn toàn tốt và không biết gì về hành vi hay tâm trạng bất thường của mình. Họ hay đổ lỗi cho người khác về bất kỳ khó khăn nào mà họ trải qua. Trong trường hợp hành vi hưng cảm dẫn đến gây hấn hay bạo lực, bệnh nhân buộc phải nhập viện để điều trị.
Dấu hiệu và triệu chứng
Rối loạn cảm xúc lưỡng cực được đặc trưng bởi những cơn trầm cảm và hưng cảm xen kẽ nhau. Những cơn này sẽ kéo dài trong những khoảng có những giai đoạn hoàn toàn bình thường.
Trong cơn trầm cảm, các triệu chứng giống như trong bệnh trầm cảm và độ trầm trọng của chúng sẽ khác nhau.
Những cơn hưng cảm được đặc trưng bởi các triệu chứng sau:
Tràn đầy nghị lực và hoạt động nhiều.
Tăng khí sắc.
Hoang tưởng tự đại.
Mất khả năng tập trung.
Tư duy nông cạn.
Tiêu phí sức lực.
Thiếu kiềm chế tính dục.
Thiếu chăm sóc bản thân.
Những lựa chọn điều trị
Trong giai đoạn trầm cảm, bệnh nhân thường được sử dụng thuốc chống trầm cảm. Tuy nhiên, các bác sĩ phải duy trì sự cân bằng để bệnh nhân không thể tăng khí sắc nhiều đến mức trở thành hưng cảm.
Điều trị ở giai đoạn hưng cảm thường khó khăn hơn vì người bệnh thường không chấp nhận điều trị. Cơn hưng cảm nặng thường được kiểm soát một cách hiệu quả bằng thuốc an thần.
Nhưng bệnh nhân đặc biệt dễ bị những cơn trầm cảm lưỡng cực tái phát có thể đáp ứng tốt với lithium, một loại thuốc có khuynh hướng ổn định sự dao động khí sắc và đôi khi các bác sĩ kê đơn những thuốc này như một cách điều trị thay thế.
Người bị rối loạn cảm xúc lưỡng cực cần được kiểm tra và theo dõi thường xuyên những thay đổi khí sắc cũng như điều trị bằng thuốc thích hợp.
Tâm thần phân liệt
Bệnh tâm thần nghiêm trọng này ảnh hưởng đến 1% dân số và gặp ở cả nam lẫn nữ. Người bệnh nhìn nhận các sự việc một cách thiếu thực tế và mất khả năng giao tiếp xã hội. Nguyên nhân gây bệnh chưa rõ nhưng các nhà nghiên cứu cho rằng yếu tố di truyền đóng vai trò đáng kể trong quá trình phát triển bệnh. Các sự kiện bất lợi trong cuộc sống như mất người thân có thể làm bộc lộ bệnh tâm thần phân liệt ở một số người nào đó có gien dễ mắc bệnh này.